2 views
Tôi đã làm nghề thiết kế nội thất được chừng 12 năm và thiết kế cho hơn 80 căn hộ. Nhiều người vẫn khen nhà tôi bắt mắt nhưng họ vẫn thấy bồn chồn. Lúc đầu tôi không hiểu cho đến khi chính tôi cảm nhận rằng nơi tôi ở chẳng có một tiếng động nào. Tôi chợt hiểu ra một điều đơn giản nhưng ít ai để ý: không gian sống cần chạm đến mọi giác quan. Ở đây tôi xin kể lại hành trình thêm vào thiết kế của mình những lớp cảm giác mới nhiều năm qua, và tôi cũng từng dạy cho chính mình một bài học. Khi bạn có ý định làm mới không gian sống, chớ vội mua sắm nội thất trước khi hiểu được không gian ấy khao khát điều gì. Chuyện này liên quan trực tiếp đến #keyword# mà ai cũng tưởng là đơn giản. Tôi từng chỉ thiết kế cho mắt Thời kỳ đầu sự nghiệp, tôi mải mê phối màu tường và lựa từng bộ bàn ghế theo bản vẽ 3D lung linh. Bất kỳ công trình nào qua tay tôi đều trông chóng mặt với đèn âm trần chiếu rọi và gam màu trung tính sạch sẽ. Có một dự án tôi nhớ mãi khiến tôi thấy rất đắc ý: căn hộ đó được chụp ảnh đẹp mê ly, quang cảnh sáng sủa rộng rãi, bộ bàn ăn gỗ óc chó đều hoàn hảo. Vậy mà một buổi chiều tôi về đó trao chìa khóa, ngồi xuống uống cà phê, và cảm thấy trống trải lạ thường. Không gian im ắng đến kỳ lạ, hương gỗ công nghiệp hơi hắc, tôi muốn có một mùi hương quen thuộc. Lúc đó tôi mới hiểu rằng thiết kế nội thất không phải cuộc chơi thị giác. Tôi đã làm việc bằng con mắt quá lâu, đến nỗi chính nhà mình cũng vô hồn. Cái mũi ngửi thấy sự sống của ngôi nhà Rút kin nghiệm xương máu, tôi tập trung nghiên cứu về khứu giác. Tôi nhận ra rằng phần lớn cảm giác dễ chịu hay khó chịu đến từ khứu giác, chứ không phải màu tường. Thành thật mà nói, mùi gỗ thông tự nhiên từ chiếc bàn gỗ nguyên tấm tạo cho tôi cảm giác được chào đón hơn hẳn một bức tường ốp đá cẩm thạch. Tôi thường gợi ý gia chủ dùng nến thơm từ dầu tự nhiên ở góc cầu thang, để một chậu oải hương trên bệ bếp. Hương thức ăn bay từ bếp cũng góp phần tạo nên không gian, cứ để tự nhiên một chút. Có một dự án bếp tôi rất tâm đắc mà khi bàn giao tôi tặng chủ nhà một chậu húng quế. Chủ nhà ngạc nhiên lắm. https://thietkenoithat.com mà một tuần sau, họ nhắn tin khen ngợi vì ngửi mùi rau thơm khi nấu ăn làm không gian nấu nướng trở nên vui vẻ. Nói thật là trước đây tôi toàn chọn nước hoa phòng xịt sẵn, giờ đây trong túi tôi lúc nào cũng có một lọ tinh dầu nhỏ để kiểm tra hương của từng món đồ gỗ. Tai nghe thấy nhịp điệu của không gian Âm thanh cũng khiến tôi thay đổi cách thiết kế. Tôi từng đặt loa ở góc chết và nhờ vặn thử một bản nhạc tôi phát hiện rằng âm thanh bị bóp nghẹt. Tiếng bước chân trên sàn gỗ mỗi loại sàn cho một âm vực riêng: ván ghép thanh nghe rền rền. Tôi để ý đến độ dày của thảm để hạn chế tiếng dội trong phòng. Chẳng hạn, phòng khách nhà tôi rộng chừng ấy trước đây âm thanh dội tung lên trần. Cách tôi xử lý là trải một tấm thảm len dày 2cm và mắc rèm vải lanh suông dài. Kết quả là không gian ấm hơn rõ rệt. Bên cạnh đó tôi còn thêm âm thanh dễ chịu – một chậu nước nhỏ róc rách bên cửa sổ khiến căn phòng có nhịp điệu riêng. Tôi tìm một cái radio cổ lỗ để nghe tin tức hay nhạc xưa, không phải để nghe cho hay mà vì nó tạo ra một lớp sống động. Giờ đây, mỗi khi tư vấn cho một gia đình trẻ, tôi đều đặt câu hỏi: bạn muốn căn nhà của mình vang lên tiếng gì. Hầu hết đều ngẩn người ra, nhưng tôi biết mình đã thay đổi cách nhìn. Gửi lời thách thức với nhà tôi cứ im lặng Cuối cùng, tôi muốn kể về một thử nghiệm mà tôi áp dụng lên chính tổ ấm của tôi trong suốt 30 ngày. Tôi từng nghĩ chẳng cần thay đổi gì rằng nhà mình đã đẹp, chỉ cần giữ như hiện tại. Hóa ra tôi chẳng đúng chút nào. Tôi trải thảm len dưới bộ bàn ghế, mua một cây lá lớn đặt ở góc phòng, may một bộ màn lanh dài chấm sàn, tìm lại chiếc radio cũ thời đại học, và đặt một bộ ấm trà gỗ ở góc bàn. Tôi không đụng đến màu tường hay đồ đạc cũ, chỉ thêm vào những lớp cảm giác. Khi thử nghiệm đi được nửa chặng, tôi bắt đầu để ý thấy sự khác biệt: tiếng nhạc từ radio phát ra đánh thức tôi một cách nhẹ nhàng. Rồi một buổi tối, mấy người bạn thân kéo đến. Vừa bước vào cửa, một đứa bạn đã thốt lên: “Nhà mày sao mà ấm thế?”. Họ chẳng khen về thị giác, họ cảm nhận được sự chào đón bằng mũi và tai. Tôi chợt hiểu mọi thứ rằng thiết kế nội thất giỏi nhất là khi người ở cảm nhận được sự sống. Nếu bạn đang băn khoăn không biết thiet ke noi that dep của mình đã thực sự hoàn thiện chưa – tối nay hãy tắt hết đèn, ngồi yên một lúc: bạn ngửi được mùi gì? Còn nếu chẳng có gì đặc biệt, thì bài toán của bạn nằm ngay ở đó. Tôi không bao giờ bỏ qua bước này nữa. Bạn đã sẵn sàng lắng nghe căn nhà của mình bằng cả năm giác quan chưa? Hãy thử một tuần, rồi quay lại kể tôi nghe.