Tháng đầu tiên tôi dán giấy, căn phòng 10 mét vuông của tôi trông như một tấm áo phông kẻ sọc bị giặt nhăn nhúm. Tôi ngồi giữa đống giấy dán tường giá 20 nghìn một mét, thắc mắc tại sao mấy clip TikTok người ta dán đẹp ơi là đẹp còn tôi thì dở tệ. Lúc đó tôi chưa hiểu việc dán tường không chỉ là quấn giấy vào tường một cách ngẫu hứng. Ba năm sau, tôi đã tự tay trải qua cho 5 không gian khác nhau, từ phòng trọ chật chội đến góc làm việc, cả nhà vệ sinh chung cư cũ. Và tôi dám nói rằng giấy tường rẻ tiền không hề dễ xơi, nhất là khi người ta sinh sống tại thủ đô với kiểu thời tiết nóng ẩm thất thường. Qua quá trình đó tôi ngộ ra rất nhiều điều, và những dòng dưới đây sẽ chia sẻ lại toàn bộ những trải nghiệm mà có thể anh em sẽ cần trước khi bỏ ra một khoản tiền cho cuộn giấy dán tường đầu tiên của mình.
Tôi đếm từng vết phồng rộp như đếm nỗi thất vọng
Vụ dán giấy đầu tiên tôi tậu một cuộn giấy dán tường giá 15 nghìn một mét, loại rẻ nhất ở chợ đầu mối. Tôi quên mất rằng tường phòng mình vốn đang bị ẩm mốc từ trước. Tôi phủi bụi đại khái rồi phết keo lên và dán lên. Chưa đầy hai tuần thì giấy phồng lên từng cục. Nhìn cảnh tượng đó mà tôi bực mình vô cùng. Lần thứ hai, tôi tưởng mình đã nắm được cách dán, bèn phết keo thật dày. Điều buồn cười là bề mặt giấy gợn sóng kinh khủng vì keo ngấm quá sâu vào lớp giấy mỏng. đến vụ thứ ba tôi mua hẳn một con dao rọc giấy chuyên dụng để cắt giấy cho khéo. Chẳng hiểu sao tay tôi cứ run run đến mức cắt lem nhem, đường cắt không thẳng. Tổng cộng tôi đã ném khoảng 120 nghìn đồng vào thùng rác chỉ trong ba vụ dán hỏng liên tiếp. Sự khác biệt giữa ảnh mẫu lung linh trên mạng và kết quả ngoài đời thực chênh lệch đến mức buồn cười. Nếu bạn chưa từng dán, thì tôi thành thật khuyên rằng đừng ham rẻ rồi tự mình thi công khi chưa hiểu về bề mặt tường.
Loại giấy rẻ tiền nào thực sự chịu được khí hậu Hà Nội
Trải qua ba vụ dán hỏng nhớ đời, tôi bắt đầu tìm hiểu xem dòng giấy nào với mức giá bình dân mới chịu đựng nổi qua kiểu thời tiết nồm ẩm kinh điển miền Bắc. Tôi có dán qua loại giấy 15 nghìn, mỏng dính, gặp chút ẩm là ngấm nước tức thì. Loại 25 nghìn thì khá hơn một chút nhưng lại khó dán ở các góc cạnh. Còn loại 40 nghìn, à, đó là câu chuyện khác — tôi tìm được nó ở khu chợ Ninh Hiệp nổi tiếng, hàng giấy có lớp màng mỏng chống thấm mà nhìn bằng mắt thường cũng khó phát hiện. Dán ở những chỗ ẩm thấp như nhà tắm thì khỏi chê — tôi từng dán nó trong nhà vệ sinh của chung cư xuống cấp và đến giờ nó vẫn y nguyên không bong. Tuy nhiên điều cốt lõi bạn cần phân biệt loại giấy rẻ nhưng được tráng chống ẩm và giấy rẻ vì nó quá mỏng, không có gì bảo vệ. Nếu bạn ở những nơi có hay nồm, hay ẩm mốc như Hà Nội, tôi khuyên đừng mua loại giấy 15k nếu không muốn làm lại sau một tháng. Ngoài ra tôi để ý thấy giấy quá dày, ví dụ loại trên 50k, cũng không phải lựa chọn tốt cho người mới vì nó cứng ngắc, không chịu uốn theo góc tường. Cho nên với túi tiền hạn hẹp, cứ nhắm loại 25k đến 40k mà có lớp phủ là được cả chất lượng lẫn thẩm mỹ.
Bí quyết của tôi là nhìn kỹ mặt trái trước khi dán
Đến lần dán thứ tư, tôi đã tìm ra một mẹo nhỏ mà không một video hướng dẫn nào đề cập. Đó là xoay ngược cuộn giấy ra mà quan sát trước khi bắt tay vào thi công. Mặt sau có sẵn lớp keo khô hay không — nó quyết định cách bạn phải xử lý. Không ít loại giấy giá rẻ được phủ keo khô ở mặt lưng, thấm một chút nước vào là tự bám dính sau khi tiếp xúc với nước. Ngược lại có loại mặt sau nhẵn thín, chẳng có keo gì cả và phải tự phết keo từng mảng. Tôi từng phạm sai lầm tưởng loại nào cũng giống nhau, kết quả là phải dán đi dán lại ba lần. Bên cạnh đó tôi có thử một mẹo dân gian là thay keo dán tường bằng keo sữa rẻ tiền. Kết quả nhận được keo sữa khô quá nhanh làm giấy co cứng và bong mép — đúng là một bài học nhớ đời. Riêng chuyện pha keo, tôi nhận ra rằng cùng một loại keo, nhưng độ đặc phải thay đổi theo mùa và mùa hanh thì pha keo đặc lại. Một bà chủ hàng ở chợ Ninh Hiệp đã chia sẻ với tôi một kinh nghiệm mà tôi áp dụng thành công: hãy dùng khăn ẩm lau sạch tường, chờ 30 phút, nếu bề mặt se lại là lý tưởng để dán. Nghe thì dễ nhưng ít ai làm nhưng nó giúp tôi không phải dán lại lần thứ sáu đấy. Nếu có ai hỏi bí quyết số một của tôi là gì thì câu trả lời của tôi là: hãy soi mặt trái giấy và coi trọng độ ẩm bề mặt. Chỉ cần làm đúng hai điều đó là tỷ lệ thành công đã tăng lên 80 phần trăm rồi.
Giờ tôi nhìn bức tường như nhìn chính mình
Lần dán lại toàn bộ phòng ngủ là lần thứ năm tôi cầm dao trổ. Đến lúc này tôi đã bớt nóng vội, tôi sắm sửa chu đáo: một cuộn giấy 30 nghìn một mét có lớp phủ chống ẩm, dao trổ đã thay lưỡi mới tinh, một cái thước nhôm dài 1 mét, và keo được pha đặc vừa phải cho thời tiết hôm đó. Tôi tỉ mỉ dán từng mảnh, lấy bàn tay miết từ giữa lan dần ra, vừa dán vừa soát xem có bọt khí nào không. Kết quả cuối cùng không thể gọi là hoàn mỹ: một góc tường vẫn có vết nối hơi hở, chỗ quanh ổ cắm điện vẫn còn vài nếp gấp. Vậy mà tôi thấy bình thường. Tôi nhìn bức tường đó và nhận ra rằng những lỗi nhỏ đó chẳng khác gì vết sẹo trên hành trình của tôi. Chúng chẳng làm hỏng tổng thể chút nào — chúng chỉ đơn giản là dấu vết của một quá trình. Giấy rẻ tiền hoàn toàn không phải là vấn đề, chỉ là trình độ của tôi đã được nâng lên sau năm lần thử sai. Nếu bạn đang cầm cuộn giấy rẻ tiền trên tay mà chưa biết có nên dán giữa việc gọi thợ đến dán và tự tay thi công, tôi sẽ không bảo bạn phải chọn bên nào. Tuy nhiên tôi muốn nhắn nhủ rằng: đã quyết tự dán thì phải chấp nhận sẽ có những vết nối chưa hoàn hảo — và điều đó hoàn toàn ổn. Với người mới, tôi khuyên nên chọn một mảng tường nhỏ để tập dán — tầm một mét vuông là đủ, vừa đỡ tốn kém vừa dễ sửa sai. Khi tìm hiểu https://giaydantuong.org , tôi nghĩ bạn sẽ tìm thấy nhiều lựa chọn cho kế hoạch tự dán của bản thân. Xét cho cùng, tự dán giấy tường cũng giống như học cách chấp nhận chính mình, càng ép mình cho chuẩn thì càng dễ chán nản, còn khi học được cách chấp nhận vết nối lệch, bạn sẽ thấy nhẹ cả người.